TÂM HỒN CAO THƯỢNG HÀ MAI ANH

Trong Đêm tái ngộ Kỷ Niệm 50 Năm Ngày Ra ngôi trường của Khóa đường nguyễn trãi I ngôi trường Đại học CTCT vào vào cuối tháng 5, 2019. Tôi gặp anh Hà Mai Khuê (Thiếu Tá Thiết Giáp, bạn làm việc với Nguyễn Lương trung ương thời trung học tập ở Đà Lạt cùng cũng là chúng ta cùng khóa NT I của chúng tôi). Anh Khuê kể lại nội dung bài viết của tôi biện pháp nay 15 năm lúc được tin nhà giáo Hà Mai Anh (bác của anh ý Hà Mai Khuê) chết thật ngày 20 tháng 8 năm 1975 trên San Bernadino, Hoa Kỳ.

Bạn đang xem: Tâm hồn cao thượng hà mai anh

Nhà giáo Hà Mai Anh, cha của Đại Tá Kỵ Binh Hà Mai Việt (1933), người sáng tác Thép & Máu, việt nam Cội mối cung cấp Cuộc Chiến, nước ta & Hoa Kỳ Trong chiến tranh Lạnh... GS Hà Mai Phương (1939-2009) với nhiều tác phẩm biên khảo khôn cùng giá trị.

*

Nhà giáo Hà Mai Anh, vị thầy khả kính trong bố thập niên 50, 60 cùng 70 dưới chế độ Việt Nam cùng Hòa. Tác phẩm trọng điểm Hồn cao thượng được bên giáo Hà Mai Anh đưa ngữ cùng với lời văn vào sáng, dịu nhàng, khi gọi cảm tưởng như các lời trung ương tình của cậu nhỏ nhắn học lớp ba với bậc sinh thành, cùng với thầy cô...

Hình hình ảnh vị thầy qua bài ký của giữ An viết tự Thụy Sĩ, biểu hiện sự trong sáng, cao thâm của nhà giáo vẫn tận trung ương đem cả tấm lòng của mình dạy dỗ học trò:

“... Nếu kể cả vị giáo viên già cả nghèo đói đầu tiên của đời tôi tại một ngôi nhà tồi tàn trong một xó xỉnh nào đó của thành phố Hà Nội. Người thầy sẽ dậy tôi đọc với viết vần ABC trong nhì tháng ngắn ngủi trước thời điểm ngày tôi thiên di vào nam năm 1954, lúc ấy tôi vẫn 8 tuổi! Thì thầy Hà Mai Anh là vị cô giáo thứ bốn của đời tôi, thầy sẽ dậy tôi năm lớp nhị tiểu học, khi tôi 12 tuổi.

Sau khi vào Nam, việc học của mình lại bị ngăn cách khoảng hơn một năm. Vì bố mẹ và bằng hữu chúng tôi cùng với ông nội tôi yêu cầu theo gia đình chủ nhân ông đi lên Đà Lạt có tác dụng rẫy, lập trang trại. Số đông sự giúp đỡ, cứu trợ của các cơ quan lại từ thiện và bao gồm phủ cho người di cư, vẫn được người chủ sở hữu khéo léo nuốt trọn. Mãi mang đến năm 1955, lúc sự tham nhũng, lường hòn đảo tiền cứu vớt trợ của người di cư bị khám phá, người chủ ông thất thế. Gia đình tôi new trở về sài Gòn, hòa nhập cùng với đời sống bình thường của rất nhiều người túng thiếu trong buôn bản hội.

Xem thêm: Miếng Cách Nhiệt - Tôn Phổ Biến Nhất Hiện Nay, Tấm Cách Nhiệt

Lúc dịch chuyển về sài Gòn, vì thấy tuổi tôi sẽ lớn, tía tôi đã xin ngang đến tôi vào lớp bốn trường Tiểu học Chí Hòa. Nhờ đó tôi đã tất cả một may mắn trước tiên trong đời, năm 1967 khi lên lớp Nhì, lớp của thầy Hà Mai Anh. Vị thầy thương cảm và cũng chính là vị thầy đã ảnh hưởng rất các đến bản chất, hướng đi suốt cuộc đời tôi. Chắc hẳn rằng đến nay, ở cái tuổi xế chiều, lúc mà các ước ước ao đã được xem như là ảo vọng, dang dở, muộn màng. Khi nhưng sự nồng nàn, hăng say của tuổi thanh niên đã chớm màu ảm đạm bã. Tôi tự cảm thấy lương trọng điểm mình không bị ray rứt, trinh nữ với hầu hết tháng năm học hành và thao tác của mình. Nhiều phần nhờ vào những bài học kinh nghiệm Đạo Đức, tương tự như lời khuyên răn nhủ mà tôi vẫn thấm nhuần từ bỏ vị thầy thương cảm này.

Với thầy, tôi biết được chân thành và ý nghĩa của lá cờ vàng ba sọc đỏ. Lá cờ biểu tượng cho số đông ước mơ được ship hàng suốt đời cùng được bị tiêu diệt cho nó như một người ái quốc. Tôi cũng đã lịm tín đồ đứng nghiêm trang kính cẩn, hát vang gần như câu hào hùng của bạn dạng Quốc Ca mỗi buổi sáng chào cờ sinh sống sân trường trước khi vào lớp học...

... Rồi với những bài học Lịch Sử, thầy dẫn tôi vào phần lớn cảm giác bất tỉnh nhân sự ngây, đầy hào khí bằng với hồ hết chiến công vĩ đại của những vị anh hùng của quê hương. Lý hay Kiệt phạt Tống, bình Chiêm. Trần Hưng Đạo sau họp báo hội nghị Diên Hồng là bản Hịch tướng tá Sĩ oai nghiêm hùng liền kề đuổi quân Nguyên. Rồi Nguyễn Trãi, khóc tiễn cha bên ải phái mạnh Quan, gạt nước mắt trở về với Lê Lợi. Sau 10 năm nếm mật nằm gai, ông lưu giữ truyền lại muôn thu phiên bản Bình Ngô Đại Cáo. Thời điểm cuối thế kỷ 18, đúng ngày xuân Kỷ Dậu 1789, cùng rất năm biện pháp Mạng dân quyền trên Pháp vua quang đãng Trung với loại áo ngự bào thấm black thuốc súng tiến công đuổi quân Thanh như phe cánh chuột đồng. Tất cả những âm thanh oai hùng của Tổ quốc ngàn năm này đã được thầy êm ả dịu dàng đưa vào tâm tư nguyện vọng non nớt của hơn 50 đứa học tập trò lớp nhì hơn 40 năm về trước, chẳng khi nào tôi quên!

... Rồi những bài bác Đức Dục, biện pháp Trí, Vệ Sinh, và cả trong giờ Toán cùng với giọng nói ấm cúng hiền hòa. Thầy call trò bằng con và xưng thầy (lúc kia ở miền Nam, thầy giáo hotline trò bằng em!) đã khiến cho tình thầy trò gần gũi, nhiệt liệt hơn. Hình dáng thầy cao cùng hơi ốm, mái tóc muối tiêu, rẽ ngôi trọng tâm trán (có lẽ dịp đó thầy khoảng chừng trên 50 tuổi ?), da rất trắng, đường nét mặt hiền hậu hòa thân ái. Bộ đồ của thầy đối kháng sơ, luôn luôn luôn dưới mẫu áo sơ mi nhiều năm tay mầu trắng quăng quật trong gọn ghẽ, bao gồm chiếc cà vạt lủng lẳng trước ngực. Hình ảnh người thầy nghiêm trang đã khiến cho hơn 50 đứa học tập trò cửa hàng chúng tôi kính nể, nghe lời chỉ dạy.

Với vị thầy nâng niu này, cam kết ức tôi vẫn còn đấy ghi đậm tương đối nhiều kỷ niệm, mà có lẽ rằng trọn đời tôi chẳng bao giờ quên. Đến nay đã hơn 40 năm rời xa sự dạy dỗ của thầy, tôi gồm cảm tưởng thầy vẫn còn đấy là một biểu tượng trong ký ức, làm cho khuôn mẫu cho tôi để ý đến và học hỏi. Để giành riêng cho vị thầy muôn thuở, một nhà giáo dục đào tạo gương mẫu đó. Tôi xin đề cập cho vài cụ thể như là sự việc tôn vinh một người đã trọn đời tận tụy đóng góp cho nền giáo dục đào tạo của khu đất nước.

Thỉnh thoảng một trong những giờ dậy học liên quan đến lịch sử địa lý, thầy thường nhắc nhở học trò về đất nước Việt Nam mang sự phát triển nông nghiệp làm căn bản. Thầy khuyên shop chúng tôi nên hướng sự học tập mình vào kỹ thuật với nhất là về nông nghiệp. Với hướng đó, sự đóng góp vào tổ quốc tích cực và thực tế nhất. Tôi lưỡng lự lời khuyên đó của thầy có ảnh hưởng nhiều mang đến các bạn bè khác của lớp không. Tuy vậy với tôi nó đang đi vào trí nhớ của tôi, đưa ra phối sự cầu mơ và nghề nghiệp sau này của mình một cách quá sâu đậm...